Home Giải trí Quyền Linh: “Tôi đứng cá.ch xa 10m, người ta đã đuổi tôi”

Quyền Linh: “Tôi đứng cá.ch xa 10m, người ta đã đuổi tôi”

38 min read
0
1
333

(Dân Việt) Quyền Linh nếm hết lệ đắng Sài Gòn khi lăn l.ộn từ đáy xã hội mưu sinh.

Mới đây, xuất hiện với vai trò khá.ch mời trong chương trình Ký ức tươi đẹp, MC Quyền Linh kh.iến khán giả bất ngờ khi nói về 10 năm khó khăn lăn l.ộn ở Sài Gòn. Với cuộc sống đủ đầy hiện tại bên cạnh vợ và hai cô c.ông chúa xinh xắn, có lẽ nhiều người kh.ông ngờ những ngày b.ắt đầu với nghề của Quyền Linh lại khó khăn đến vậy.

Vẫn xuất hiện với đôi dép tổ ong bình dân quen thuộc, Quyền Linh giản dị, chân chất như chính con người và cuộc sống của anh.

Những ngày nhập ngõ Sài Gòn với nỗi á.m ả.nh của đói và nỗ lực để kh.ông trở thành k.ẻ x.ấu

“Cá.ch đây vài chục năm, kh.ông có những cơ hội cho cá.c bạn trẻ làm việc. Vì vậy để kiếm việc làm thật sự rất khó. Và thế rồi Linh thấy cái KHÓ nó cứ đeo bám Linh mãi kh.ông bao giờ dứt”. MC Quyền Linh chia sẻ bằng giọng khá tươi vui. Có lẽ sau nhiều năm trôi qua, Quyền Linh đã trải qua nhiều biến cố, thăng trầm để đối mặt với khó khăn một cá.ch bình tĩnh hơn.

quyen linh:

Quyền Linh ngày trẻ

“Sài Gòn là một mảnh đất màu mỡ, nhưng vô cùng khó khăn, dễ thì rất dễ mà khó thì rất khó. Với tôi những năm tuổi trẻ là vô cùng khó, khó tới mức tưởng chừng như kh.ông thể nào trụ n.ổi ở đất Sài Gòn.

Tôi một thân một mình, kh.ông nhà kh.ông cửa, kh.ông bạn bè, kh.ông người thân, kh.ông tiền bạc. Tất cả đều là kh.ông hết.

Hồi ở dưới quê, tôi cứ nghĩ Sài Gòn là thiên đường. Lên đây tôi mới biết, Sài Gòn kh.ông phải thiên đường, mà là địa ng.ục, vì nó quá gian khó, kh.ông có gì để bám trụ được. Nó d.ồn tôi gần như vào bước đường cùng.

Có những lúc, tôi kh.ông thở được, gần như nghẹt thở trong cái đất Sài Gòn này. Mặc dù nó l.ộng lẫy, giàu có như thế, nhưng phức tạp tới mức để vươn lên được là một chặng đường vô cùng khó.

Có những đêm, tôi thức trắng đêm. Tôi thức trắng đêm kh.ông phải vì kh.ông ngủ được, mà vì đói quá, kh.ông biết ngày mai mình sẽ sống thế nào đây.”

“Có những đêm, tôi đếm gần như tất cả những con người đi qua con phố Sài Gòn, đêm từng gốc cây, từng ngõ ngá.ch, từng cái hẻm ở Sài Gòn vì kh.ông biết làm gì cả. Tôi cứ đi rồi đếm mông lung như thế.” Nói rồi Quyền Linh tự bật cười.

“Thời ấy kh.ông phải như bây giờ. Để xin một việc làm vô cùng khó khăn. Ngày xưa có mấy cái vũ trường, tôi đến đó và thấy nó quá l.ộng lẫy. Toàn những con người xinh đẹp, m.ặc qu.ần áo như c.ông chúa, hoàng t.ử. Nhưng tôi kh.ông thể bước vào được vì nhìn con người tôi, chỉ cần bước tới là bị đuổi rồi. Tôi bước tới, đứng cá.ch xa 10m, người ta đã đuổi tôi.”

quyen linh:

Sài Gòn là mảnh đất màu mỡ, nhưng cũng kh.ông kém phần gian khổ trong ký ức của Quyền Linh

Thậm chí, Quyền Linh cho biết đến c.ông việc làm bảo vệ cũng phải “cần tiền”: “Tôi có nói với mấy anh bảo vệ là: “Anh có cá.ch nào giúp em làm bảo vệ ở đây được kh.ông?”. Họ nói luôn: “Xin vào đây khó lắm, có tiền kh.ông?”

Tại sao bây giờ tôi vẫn mang đôi dép tổ ong? Vì đó là kỉ niệm của tôi. Ngày xưa, đôi dép tôi đi còn tệ hơn những đôi tổ ong bây giờ.”

Quá nghèo, quá đói đến mức đêm kh.ông ngủ được, nhìn bát cháo trắng cũng chảy nước miếng: “Tôi cứ đứng nhìn người ta ăn cháo trắng mà nước miếng chảy ra. Tôi ước giá mà bây giờ có được một tô cháo. Kh.ông biết làm sao, nhưng sau một lúc đứng nhìn, tôi quyết định vào xin. Tôi nói với chị bán hàng rằng: “Chị có thể cho em xin một tô cháo được kh.ông?”.

Chị ấy nhìn tôi rồi bảo : “Cứ từ từ đợi chị bán hết, khi nào kh.ông còn khá.ch thì chị cho em. Chứ chị bán cháo cũng nghèo, đâu có tiền đâu”.

Thế là tôi ngồi chờ tới nửa đêm. Tôi ngó vào nồi cháo thấy cứ cạn dần, tới mức kh.ông còn gì nữa. Tôi lo quá, bảo ch.ế.t rồi, kh.ông còn gì để ăn cả.

May quá, cuối cùng cháo nó khét. Tới lúc đó kh.ông còn ai mua nữa. Lúc đó, chị bán cháo mới bảo: “Được rồi, m.ày vào ăn đi”.

Tôi biết ý, vào phụ rửa chén với chị rồi vớt hết cháo khét còn trong nồi ra ăn, ngon vô cùng tận. Tôi ăn nốt hai bát dưa mắm còn lại, mà thấy ngon hơn cả yến sào, sơn hào hải vị.

Tôi ăn tới tận cháo khét cuối cùng và thấy tuyệt vời quá, kh.ông ngờ cháo lại ngon đến như thế. Sau đó, tôi trở thành người phục vụ cho chị bán cháo. Đó là c.ông việc đầu tiên tôi làm ở Sài Gòn.”

10 năm lăn l.ộn với cuộc sống đầy bon chen, vất vả và quá khổ cực, có những khi Quyền Linh nghĩ kh.ông thể cố gắng n.ổi nữa. Thế nhưng anh vẫn cố gắng để kh.ông bị tha hóa thành một người x.ấu.

“Ranh giới giữa thiện và á.c mong manh lắm, nếu đứng kh.ông vững thì có thể trở thành một đ.ối t.ượng x.ấu nào đó, như c.ướp gi.ật, ch.ém gi.ế.t, lưu manh.

Nhưng với tôi, gia đình là một điểm tựa rất lớn. Tôi luôn nghĩ về điều đó. Nếu tôi trở thành người x.ấu thì gia đình tôi sẽ như thế nào? Tôi sẽ đối mặt với gia đình ra sao?

Trong phim Đồng tiền xương m.áu có một chi tiết là anh chàng kĩ sư đó đói quá, mới gi.ật một cái bánh ú của người ta. Anh ta vừa chạy vừa ăn. Khi người ta b.ắt được thì anh vô cùng x.ấu hổ. Tôi y chang như thế.”

Nghệ thuật khi đó quá xa vời và kh.ông thể chen chân vào n.ổi

“Nghệ thuật lúc đó còn manh mún lắm. Sân khấu khi ấy n.ổi lên đoàn kịch Kim Cương và đoàn kịch Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh. Hai đoàn kịch này dữ lắm.

Tôi kh.ông thể tưởng tượng mình có thể bước vào những đoàn kịch lớn như thế, giống như Thành Lộc, Khánh Hoàng, Thanh Hoàng, Đàm Loan… Đó chỉ là giấc mơ thôi.

Nói tóm lại, tôi sống trong một thế giới rất giàu có, nhưng chẳng có gì cả. Nó xa vời lắm. Kh.ông bao giờ tôi dám nghĩ một ngày nào đó sẽ được b.ắt tay anh Thương Tín, anh Nguyễn Chánh Tín, cô Kim Cương, anh Thành Lộc.”

Vì quá bất lực với cuộc sống ở Sài Gòn, Quyền Linh đã từ bỏ mơ ước: “Học xong rồi, kh.ông bon chen n.ổi. Đó là thời của Lê Công Tuấn Anh, Lý Hùng, Diễm Hương, Mộng Vân… họ n.ổi quá n.ổi, kh.ông thể nào chen một chân vào đó được. Nếu như Linh x.á.ch dép cho họ cũng kh.ông n.ổi vì Linh cá.ch họ 10 mét đã bị đuổi đi rồi. Hồi đó Linh được gọi là “Linh ống hút” vì người ốm như cái ống hút. Linh chỉ cần ở cá.ch xa 10 mét là họ nghĩ Linh có thể giựt dọc, có thể làm điều gì đó ảnh hưởng đến đoàn là người ta đã đuổi đi rồi.”

quyen linh:

Trở lại Sài Gòn lần 2 với quyết tâm “đổi đời” nhưng Quyền Linh cũng chật vật kh.ông kém lần trước

Trở lại Sài Gòn với hai bàn tay trắng

Với Quyền Linh và nhiều người, Sài Gòn là miền đất hứa để đổi đời, để xây dựng sự ngh.iệp và để b.ắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng sau 10 năm lăn l.ộn, từ con số 0 vẫn về với con số 0, Quyền Linh từ bỏ Sài Gòn để trở về quê: “Tôi quyết định rời Sài Gòn để về quê, tiếp tục làm người nông dân bình thường. Nhưng sau một thời gian quanh quẩn với ruộng lúa, đồng cỏ, Sài Gòn lại hiện về trong nỗi nhớ của tôi.

Tôi nhớ Sài Gòn như nhớ người yêu của mình vậy. Sài Gòn lặng lẽ, ồn ào, vào trong trái tim, là mạch m.áu của tôi, vướng cả vào trong m.áu, trong tim tôi. Thế là tôi lại quyết định trở về Sài Gòn với hai bàn tay trắng để tiếp tục cuộc sống.

Người ta sống ở Sài Gòn với tất cả mọi thứ, Linh sống ở Sài Gòn với một cái nồi, mà nó đen, nó nứt, nó móp. Đó là gia sản của mẹ Linh. Một cái mùng rá.ch mà mình kh.ông dám mở ra. Hai bộ đồ nó kh.ông có gì cả. Với Linh Sài Gòn lớn lắm nhưng mình chẳng có gì cả.”

Nói đến đây, Quyền Linh giọng chùng xuống nghẹn ngào. Thế nhưng anh vẫn cho biết lúc đó rất kiên quyết: “Linh nói với mẹ, ch.ế.t sống gì cũng bám vào Sài Gòn để có thể thay đổi. Bởi vì nghèo quá.”

Đôi mắt ngấn nước, Quyền Linh cho biết mỗi lần nhắc đến ngày ấy đều kh.ông kiềm chế được cảm xúc: “Đi xe đò để lên Sài Gòn. Khi đó cũng chẳng có tiền mà đi xe đò. Linh đi cái xe đ.ốt than nóng lắm. Nhưng Linh xin ngồi ngoài bởi ngoài đây kh.ông ai ngồi hết. Họ kêu ngồi ở đó nóng lắm, nhưng Linh nói với anh là em kh.ông có tiền, nóng cũng được, miễn sao cho em lên đến Sài Gòn là được.”

“Cảm giá.c những giọt n.ước m.ắ.t của mẹ Linh nó r.ơi xuống. Khi đó một bên là những giọt n.ước m.ắ.t của mẹ, một bên là Sài Gòn đô hội… bằng một giá ta phải lên.” Quyền Linh gạt n.ước m.ắ.t.

Dù đã lường trước được sự khó khăn nhưng lần trở lại Sài Gòn này, Quyền Linh vẫn kh.ông ngờ cuộc sống lại chật vật đến vậy. “Linh lang thang giữa dòng người ở chợ Lớn, cá.ch trường Sân khấu 7 8 cây số gì đó, Linh đi bộ đến trường. Đến nơi là khoảng 3h sáng nhưng kh.ông vào được, vì đóng cửa rồi. Linh xin anh bảo vệ quen ngủ ở hiên. Đói quá kh.ông ngủ được, Linh được anh ấy cho cơm ăn. Đó là lần thứ 2 Linh lên Sài Gòn như vậy đó.”

quyen linh:

Quyền Linh nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày đầu khó khăn

Mọi người sẽ nghĩ được một thanh niên lên thành phố khởi ngh.iệp sẽ làm c.ông nhân chứ kh.ông nghĩ được đó là khởi đầu của một diễn viên: “Linh bám vào chợ cầu Muỗi để sống. Linh đến đó xin việc nhưng họ kh.ông cho vì họ có đủ người rồi. Sau đó Linh xin phụ việc, rồi xin mấy cái mà họ bỏ đi, củ cải hay lá rau họ vứt, Linh xin để ăn thì họ cũng cho. Sau đó, Linh b.ắt đầu buôn bán. Linh gom những đồ họ vứt về Linh gọt sạch sẽ lấy những chỗ ngon nhất để bán.”

Cát xê đầu tiên đóng phim là ổ bánh mỳ

Nói đến bước ngoặt nghề ngh.iệp, Quyền Linh chia sẻ: “Linh vẫn đi đóng quần chúng, làm hậu đoàn, nấu cơm,… làm hết tất cả mọi việc. Mình nghĩ chỉ có sự nhiệt huyết và nỗ lực để chứng minh rằng là mình sẽ làm được tất cả mọi thứ. Thậm chí vô đó ai sai cái gì Linh cũng làm. Và đến một hô.m Linh được đóng vai quần chúng trong Phạm Công Cúc Hoa. Khi đó, đạo diễn thấy Linh đang khuân vá.c liền gọi: “Ê th.ằng kia, nhìn m.ày cũng được, đi vào đây đóng giùm t.ao vai lính…” Linh mừng quá. Đóng xong thì được ổ bánh mỳ. Bữa sau được kêu đóng lần nữa thì lại được ổ bánh mỳ. Lần thứ ba thì Linh kh.ông được kêu mà tự vô đóng nhưng bị đuổi ra, thế là kh.ông được ổ bánh mỳ nữa.

Đó là lần đầu tiên Linh được xuất hiện trên màn ảnh. Khi thấy phim chiếu mình có biết mình ở trong đó nhưng kh.ông biết ở chỗ nào. Sau đó mới biết là kh.ông có cảnh của mình.”

“Dần sau đó Linh được lòng rất nhiều nghệ sĩ. Anh đạo diễn Lê Hoàng mời Linh, lần đầu tiên Linh có số phận trong phim. Anh Lê Hoàng bảo là lần này Linh sẽ có vai từ đầu đến cuối, là phim điện ảnh nha. Linh mừng quá cả tuần kh.ông ngủ được. Khi đến quay cũng trang điểm hóa trang lắm, nhưng hóa ra là quay vai gián điệp phải mang mặt nạ.”

Có cơ hội đầu tiên lên màn ảnh, Quyền Linh cho biết anh cố gắng năn nỉ đạo diễn xin được l.ộ mặt thì nhận được cái kết: “Khi mình l.ộ mặt là cũng khi hết phim”.

Đoàn Hòa, theo Dân Việt

Load More In Giải trí

Leave a Reply

Check Also

Trị giá 250.000USD, đĩa than của The Beatles ‘đời đ.ầu’ mắc nhất thế giới

TTO – That’ll Be The Day/In Spite Of All The Danger của ban nhạc Anh The Quarrymen &…